Quangcaolinhson
Tổ chức và cung cấp thiết bị sự kiện chuyên nghiệp
Tin tức

Chuyện về một cô giáo Làng Lá

Tôi dùng lời văn , văn phong của 1 tác giả tên Tony để diễn tả được cảm xúc của tôi trong một lần gặp cô giáo đã dạy tôi ngày đó . Người ta thường nói nếu đã có kỷ niệm, đã có sự nhớ như vậy thì tại sao không tự viết ra , mà lại đi viết lại của một người khác. Đúng, tự viết ra sẽ chân thành hơn, không giả tạo. Nhưng viêc tôi viết lại từ một cuốn sách mục đích đơn giản là cảm xúc của tôi được  diễn tả trọn vẹn , và tôi muốn chia sẽ với các bạn. Văn phong tôi lũng cũng không rõ ràng, nên đành phải nhờ tác giả và lời văn lúc này để diễn tả cảm xúc lúc nhỏ của tôi , Vào khoảng thời gian là 3 năm . Tôi đi học trên thành phố về . Vì đường lúc đó ổ voi ổ gà không ah , nên tôi phải đi bộ , từ đầu đường vào đến nhà tôi khoảng 5 cây số . Tôi ghé ngang một  tạp hóa nhỏ trên đường về, đặng mua vài cái bánh, cái kẹo cho mấy đứa nhỏ trong xóm , chủ quán là một bà lão khá đẹp, nhìn trí thức tầm 60 tuổi trả lời dõng dạc hôm nay không bán hàng, tôi hỏi tại sao, Cô ấy trả lời là hôm nay ngày 20/11 ( 20/11 Ngày Nhà Giáo Việt Nam ) nên cô nghĩ ,lên trường cũ sinh hoạt , gặp thầy cô cùng thế hệ cũng đã về hưu, rồi về nhà . Và chờ học trò cũ đến thăm.

Tri an thay co giao ngay 20-11

Cái Tony đổi xưng hô, gọi cô xưng em cho nó ra vẻ học trò. . hì hì … Cô nói giờ người ta chỉ thăm thầy cô đang dạy, có ai nhớ đến thầy xưa đâu, vì cô chỉ là một cô giáo làng. Tuy nhiên cô vẫn đợi, biết đâu có đứa trở về, nên cô thay bộ đồ thiệt đẹp, trang điểm chút, rồi pha trà, bỏ ít kẹo ra dĩa để trên bàn. Cô hỏi tôi đi học gì , bao lâu mới về đây một lần. Tony nói học nông nghiệp phát triển nông thôn .Cái cô kể anh U , Anh T đang làm việc trong xã đều là học trò cũ của cô.. Nói chuyện với Tony mà cô cứ nhìn ra ngoài cữa miết cứ có tiếng xe máy thì cô lại chạy ra nhưng tuyệt nhiên chẵng có ai ngoài 1 số người ghé hỏi tại sao quán hôm nay đóng cửa quán vậy.

Chào mừng ngày nhà giáo Việt Nam 2014

Nói chuyện một hồi mà chưa biết tên cô, nên mạo muội hỏi tên cô là gì.. Cô trả lời Cô tên Minh, sau khi về đến nhà , có gì đó gợn gợn trong đầu của Tony , Tên Minh nghe rất quen, nhưng thực sự không nhớ cô … Tối hôm đó Tony đi nhậu với mấy đứa bạn về, đi ngang qua quán, thấy nhà còn sáng đèn , nên chạy đi mua món quà tặng cô nhân ngày 20/11. Cô lúc này đã thay đồ chuẩn bị đi ngủ. lúc ra khỏi nhà Tony có  ngoảnh lại nhìn thấy trên bàn chỉ có võn vẹn bó hoa của cô tự mua và món quà của Tony, một người xa lạ mà cô không nhớ… .. Thực ra đó là cô giáo dạy tôi lớp 1 . Lúc tôi lên lớp 2 thì cô đã chuyển công tác , nên ngay lần đầu tiên gặp cô tôi đã không nhận ra … Mãi sau này có dịp về lại , ghé nhà cô và nhìn thấy hình cô lúc trẻ thì Tony mới nhận ra được cô của mình. Ngoài ra nhân dịp ngày 20/11 Tony cũng đã hoàn thành sư mệnh của một Học trò nhỏ  của cô ! 

 
 
Tin Liên quan